Tỷ phú sáng lập Tập đoàn Virgin cho rằng bạn sẽ chẳng bao giờ gặp may nếu cứ cố thu mình vào góc an toàn và không dám mạo hiểm.
Richard Branson được coi là một trong những doanh nhân
thành công nhất nước Anh và là biểu tượng của khởi nghiệp. Ông rời
trường học năm 16 tuổi và thành lập tạp chí Student Magazine cùng một
nhóm bạn. Đến thập niên 70, ông sáng lập Virgin Records và Virgin Group.
Sau đó, Branson lần lượt bổ sung thêm hãng hàng không Virgin Atlantic,
Virgin Mobile và Virgin Trains. Ông hiện có khối tài sản trị giá 5 tỷ
USD và là người giàu thứ 8 tại Anh, theo Forbes.
Business Insider mới đây đã trích đăng một phần cuốn
sách "Làm theo cách của Virgin: Tất cả những gì tôi biết về lãnh đạo",
của Richard Branson. Trong đó, ông cho rằng "may mắn" là một trong những
yếu tố dễ bị hiểu lầm và bị đánh giá thấp nhất trong cuộc sống.
Trên thực tế, những cá nhân và công ty được coi là may
hơn người khác cũng chính là những người sẵn sàng mạo hiểm và chấp nhận
thất bại nhất. Trong khi đó, nhóm người "chọn an toàn vì sợ thất bại"
thường không bao giờ gặp may được như vậy. Bạn có nghĩ đó là sự trùng
hợp ngẫu nhiên? Tôi thì không cho là vậy.
Đáng buồn là phần lớn mọi người coi cơ hội "gặp may"
của mình ngang với việc bị sét đánh trúng. Tức là một chuyện mà họ không
có một chút kiểm soát nào. Theo tôi, việc này hoàn toàn không đúng. Bất
kỳ ai muốn bỏ công sức để kiểm soát vận may của mình sẽ thực sự làm
được điều ấy.
Tôi nhớ đã từng xem vòng chung kết giải golf Anh mở
rộng trên TV. Khi một trong những vận động viên top đầu đánh bóng trong
thế khó và quả bóng rơi vào lỗ, một bình luận viên người Anh đã thốt lên
rằng: "Ôi Chúa ơi, đúng là một cú đánh may mắn!".
Một bình luận viên khác trong khu vực phát hình (theo
tôi biết thì ông ấy là một cựu quán quân người Mỹ) lập tức đáp trả với
lời khiển trách gay gắt: "May mắn á! Thế mà anh bảo là "may mắn" à? Anh
có biết chúng tôi đã phải luyện tập hàng nghìn tiếng cho những cú đánh
như thế không? Anh ta đã cố đưa bóng vào lỗ và đã thành công. Để tôi nói
anh nghe, anh ấy đã cố gắng rất nhiều để có được sự may mắn ấy!".
Gary Player - một trong những huyền thoại của làng
golf cũng rất nổi tiếng với câu nói có ý nghĩa tương tự: "Tôi càng luyện
tập chăm chỉ thì càng may mắn".
Cũng như vận động viên golf ấy, tôi từng bị cho là quá
ăn may khi kinh doanh. Nhưng tôi tin rằng chăm chỉ mới là nhân tố quan
trọng trong tất cả những sự may mắn ấy. Cũng thật khó giải thích tại sao
việc "ở đúng chỗ và đúng thời điểm" lại có thể thay đổi cuộc đời con
người kì diệu đến vậy.
Chủ đề này khiến tôi nhớ đến thành công ban đầu của
hãng thu âm Virgin Record. Chúng tôi đã rất ngạc nhiên và vui mừng khi
album đầu tay của Mike Oldfield - Tubular Bells trở thành một hiện tượng
ở Anh. Vì thế, chúng tôi cố gắng đưa nó sang Mỹ.
Nhưng bất chấp thành công tại châu Âu, và rất nhiều nỗ
lực thuyết phục của tôi, ông trùm hãng đĩa Atlantic Records - Ahmet
Ertegun vẫn không cho rằng một album không lời có thể bán ở Bắc Mỹ. Đáng
tiếc lý do là vì ông ấy không "hiểu nó".
Đến một ngày, khi Ahmet đang nghe album này trong
phòng làm việc (có lẽ ông ấy vẫn muốn cố hiểu ý nghĩa của bản nhạc), đạo
diễn William Friedkin bước vào. Ông ấy khi đó đang tìm âm nhạc cho bộ
phim đang thực hiện.
Cực kỳ may mắn, trước khi Ahmet kịp tắt đi, Friedkin
đã nghe thấy Tubular Bells và ngay lập tức thích nó. Thế rồi sau đó, ông
ấy có nhạc nền và chúng tôi có hợp đồng tại Mỹ với Atlantic. Tuyệt vời
nhất, bộ phim ông ấy đang quay lại là phim kinh dị bom tấn Exorcist (Quỷ
ám). Nó đã góp phần đưa Tubular Bells đến với khán giả toàn cầu.
Bạn có thể gọi đó là may mắn nếu muốn. Nhưng tôi thì
biết rằng mình đã dành rất nhiều thời gian phàn nàn với Ahmet. Và nếu
ông ấy không bị kích thích đến mức phải cố nghe thêm lần nữa, thì có lẽ
chúng tôi đã không bao giờ bắt được may mắn ở thời khắc quan trọng như
vậy.
Thiều Linh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét